Lục Huyền tăng tốc xuyên qua đống đất đá giống như một con cá bơi trong nước. Trước mắt hắn là bóng tối nhưng hắn lại có một loại cảm giác thoải mái không nói nên lời.
Rõ ràng là lướt đi trong núi đá cứng rắn nhưng chẳng gặp phải một chút trở ngại nào.
"Phù..." Hắn chui ra khỏi nền đất, đưa mắt nhìn về phương xa, vị trí của hắn hiện giờ đã cách ngọn núi đá kia đến mười mấy dặm rồi.

