"Đúng là ồn ào quá, thảo nào lại có nhiều vết nứt như vậy." Lục Huyền cảm thán một câu, rồi cẩn thận nhìn đoạn gốc ngọc trúc lưu ly trong tay tu sĩ nọ.
Chê thì chê, chứ loại linh thực trân quý hiếm thấy như này, hắn vẫn muốn chiếm làm của riêng cho mình, chẳng qua trong lòng còn đang do dự, không biết nên lấy thứ gì ra để trao đổi cho thỏa đáng thôi.
Trước mắt, loại bảo vật hắn có thể cầm ra trao đổi cũng không nhiều lắm, hai khối Vân Sơn Ngọc Lục tứ phẩm, năm khối linh khoáng Xích Cương Ngọc tứ phẩm, còn có Bạo Viêm Châu tam phẩm, Phần Nguyên Đan, ba khối Bách Niên Băng Phách cùng với ba bầu Dưỡng Kiếm Hồ Lô do chính tay hắn gieo trồng.

