“Nơi này, cả về linh khí lẫn tài nguyên, hay tu sĩ cùng cấp đều cách biệt một trời một vực với trong tông môn. Thỉnh thoảng mới có thể nhìn thấy một vài tu sĩ Trúc Cơ xuất thân từ tiểu gia tộc hoặc tán tu, song khi nói chuyện, hai bên lại không tìm được đề tài chung, người nào người nấy đều giả vờ giả vịt, ta chẳng muốn nói với bọn họ quá hai câu." Thạch Trọng bĩu môi, trong giọng nói tràn đầy kiêu ngạo và cảm giác ưu việt về chuyện bản thân là tu sĩ của đại tông môn.
Đối với điều này, Lục Huyền cũng không dám gật bừa, hắn vẫn luôn cấm cung trong nhà ít ra khỏi cửa, căn bản không hay gặp được những tu sĩ Trúc Cơ ở hòn đảo khác.
"Lục đạo hữu, tới đây ta cho ngươi xem các bảo bối của ta." Với xuất thân na ná và độ tuổi tương đương nhau, Thạch Trọng khá là tán thành Lục Huyền, nên đã lấy ra mười mấy cái cần câu từ trong túi trữ vật.

