"Linh khí trong bí cảnh thật là thơm ngọt!" Lục Huyền hít sâu một hơi, chợt bật ra một câu cảm khái từ tận đáy lòng.
Từ lúc tiến vào bí cảnh đến tận bây giờ, trong lòng hắn vẫn còn một loại cảm giác không chân thật, hắn không ngờ nổi, đến một ngày, mình lại có thể sở hữu một khu bí cảnh không trọn vẹn như thế.
Nhớ lại lúc ở trong Lâm Dương phường thị, hắn từng tiêu tốn linh thạch thuê một cái tiểu viện chật hẹp, diện tích linh điền nhỏ đến đáng thương. Sau đó, gia nhập vào Thiên Kiếm Tông, hắn cố ý lựa chọn một tòa sơn phong hoang vắng và khai khẩn linh điền, tiếp đó là tấn thăng làm đệ tử nội môn, được sở hữu cả một tòa động phủ độc lập.
Cuối cùng chính là bí cảnh trước mắt này.

