Trong ba tháng tiếp theo, ngoại trừ thi thoảng tới Kiếm Môn trấn, thì gần như Lục Huyền vẫn một mực ở lại bên trong tông môn không rời nửa bước.
Tuy nói cuộc sống như vậy trôi qua khá là nhàm chán buồn tẻ nhưng Lục Huyền vẫn rất vui vẻ chịu đựng nó.
Người khác cực khổ, thậm chí còn phải trả cái giá thảm thiết để tranh đoạt được cơ duyên, còn hắn chỉ cần thu hoạch quầng sáng là có thể ung dung nhận được, cuộc sống thế này biết đi đâu tìm được nữa?

