“Được rồi, vậy thì tạm biệt, ngươi hãy tự chăm sóc mình.” Lục Huyền thu hồi cấm chế, mở miệng căn dặn thanh niên gầy gò kia.
Thanh niên Dư Kiệt đứng lặng phía trước quầy hàng, một mực nhìn theo bóng dáng Lục Huyền rời đi.
“Lục sư huynh, đã xảy ra chuyện gì sao?” Chờ đi xa quầy hàng nọ một đoạn, Tôn Vân Minh mới chủ động dò hỏi.
“Không có gì, chỉ không ngờ lại gặp được cố nhân tại Hắc Tinh thành nên dừng lại trò chuyện với đối phương vài câu thôi.” Lục Huyền thản nhiên đáp.

