"Vương đạo hữu nói gì vậy? Chỉ dựa vào thân phận linh thực sư mà phủ định người khác như thế chẳng phải đã quá mức thực dụng rồi?" Lạc Minh nghe vậy, cũng lạnh lùng nói.
Lục Huyền là người gã chủ trương mời tới, thực sự không ngờ sau khi mấy người gặp mặt, hắn lại bị tu sĩ đồng ngành trực tiếp bài xích phủ định như vậy, loại hành động này của đối phương không khác gì thẳng thửng tát vào mặt gã.
"Trách ta thực dụng ư? Thực tế chính là như vậy đó, bởi vì trong nhóm linh thực sư kia có rất ít người sở hữu thực lực xuất chúng. Linh thực bọn họ bồi dưỡng vốn có chu kỳ sinh trưởng rất dài, lại thường xuyên trồng trọt số lượng nhiều, nào còn thời gian đi tu hành, rèn luyện kỹ nghệ thuật pháp nữa?" Thanh niên kia không hề thay đổi sắc mặt lại nói.

