Vừa mới đặt chân xuống một tảng đá treo lơ lửng trên trời, mặt ngoài của lôi thạch đã hiện ra từng tia lôi mang. Chúng nhanh chóng truyền vào thân thể Lục Huyền thông qua đôi chân tiếp xúc.
Uy lực của lôi mang không quá mạnh nhưng vẫn mang đến một chút tổn thương rất nhỏ đối với thân thể hắn, nếu cứ để từng chút từng chút thương tổn như vậy cộng dồn lại sẽ phát sinh vấn đề không nhỏ. Một mảnh linh quang mờ ảo lập tức xuất hiện phía trên đôi con ngươi của Lục Huyền, hắn cẩn thận quan sát dòng linh lực đang lưu chuyển tại mặt ngoài của phù thạch, sau đó hạ chân xuống vị trí yếu nhất của khí tức lôi đình.
Nhờ đó, ảnh hưởng của lôi quang trên phù thạch gây ra cho hắn đã giảm đi đáng kể, không thành vấn đề nữa.

