“Phốc!” Bà lão tóc trắng phun ra một ngụm tinh huyết, nửa do tâm ý tương thông với đám yêu trùng kia, giờ toàn bộ chúng đều bị diệt trong một khoảng thời gian cực ngắn khiến bà ta bị thương không nhẹ, nửa thì do tức giận không chịu nổi.
Bà ta thu thập đám yêu trùng này cũng chẳng dễ dàng, sau đó lại hao tốn rất nhiều tinh lực để bồi dưỡng, mà trước kia chúng đã từng lập được không ít công lao cho bà ta, thật không ngờ, vừa đối đầu với Lục Huyền, chúng lại bị mấy tấm phù lục trên tay hắn dễ dàng tiêu diệt như vậy!
Bà ta tuy tiếc nuối nhưng cũng hiểu rõ mình không phải đối thủ của Lục Huyền, tâm niệm nhanh chóng xoay chuyển, lại phun một ngụm tinh huyết lên cây quải trượng đầu rồng. Chỉ thấy một luồng hư ảnh Giao Long từ bên trong bắn ra nhanh như chớp, cưỡi mây đạp gió, mang bà ta bay về phía xa, thoáng cái đã cách ngoài trăm trượng.

