Lại nói, thời điểm hai người Lục Huyền đi tới hòn đảo nhỏ đầu tiên, bọn họ đã gặp phải Lạc Minh đã bị thương nhẹ, sau đó mấy người cùng nhau hành động, đi tới rìa dược viên.
“Hai vị đạo hữu ấy có thực lực cường đại, phúc duyên thâm hậu, hẳn là không gặp phải tình huống nguy hiểm tới tính mạng đâu.” Lục Huyền nói mà mặt không hề đổi sắc.
“Thân thể Vương đạo hữu cường hãn, có thể ngạnh kháng công kích sấm sét, hắn là người có năng lực phòng hộ mạnh nhất trong mấy người chúng ta.” Lạc Minh trầm giọng đáp lời.
Lục Huyền khẽ gật đầu.

