“Linh thực sư được chia làm hai loại, một loại là ta, một loại là những người khác, linh thực sư khác không nhận ra không có nghĩa là ta cũng không nhận ra.” Lục Huyền tự tin đáp lại.
Khi ánh vào trong mắt lão giả cao lớn, tư thái này lại có chút cuồng ngạo, nhưng cũng chính vì thế, mà dục vọng thắng thua trong lòng lão đã bị khơi dậy.
“Lục đạo hữu, không bằng chúng ta đánh cược một phen đi? Nếu ngươi có thể nhận ra lai lịch hoặc chủng loại của hạt linh chủng cổ quái kia thì ta sẽ thỏa mãn một yêu cầu của ngươi trong phạm vi năng lực cho phép, hoặc trực tiếp cho ngươi một vạn linh thạch hạ phẩm. Còn nếu không phân biệt được thì ngươi sẽ phải đưa cho ta một món bảo vật hiếm thấy tương đương với viên Thổ Hành Châu vừa rồi, ý ngươi thế nào?”

