Trong nháy mắt, Lục Huyền chợt có cảm giác suy nghĩ của mình vừa trở nên tỉnh táo sắc bén chưa từng thấy, thậm chí trong đầu hắn cũng bắt đầu sinh ra những lý giải mới về nội dung trên cuốn điển tịch khó hiểu kia.
Cắn thuốc xong, hắn đã có chút lĩnh ngộ rồi cứ trực tiếp đứng yên tại chỗ suy ngẫm, chờ mấy canh giờ sau mới tỉnh táo lại.
“Không hổ là bảo vật ngũ phẩm, lại có thể gia tăng ngộ tính bình thường của ta lên tới cấp bậc thiên tài.” Hắn mở mắt ra, trong mắt loé lên một mảnh tinh quang, nhẹ giọng nói.

