Bên trong phù lục có vô số kỳ quan đặc biệt, có loại ẩn chứa kiếm khí như sóng biển vô biên cuồn cuộn, cũng có loại ẩn chứa kiếm khí như nghìn vạn tia sáng mặt trời chói chang chiếu rọi, còn có loại ẩn chứa kiếm khí như lưu tinh xẹt qua chân trời.
“Kiếm phù tứ phẩm!!” Vẻ mặt đã chết lặng của Văn Càn lại một lần nữa ánh lên một tia kinh ngạc.
Kiếm phù vốn là loại khó luyện chế nhất trong tất cả các loại phù lục, đồng thời nó cũng là loại có lực sát thương lớn nhất. Mỗi một tấm đều cực kỳ hiếm thấy, vậy mà Lục Huyền lại lấy ra mười tấm một lúc.
“Đúng vậy, cách một đoạn thời gian ngươi có thể tung ra một tấm để thu hút tu sĩ tới mua.” Lục Huyền cười nói.

