Xét cho cùng, số linh thực này đều tới từ dị vực chứ không sinh ra ở giới này, muốn nhận ra một - hai gốc đã rất khó rồi, nếu có thể nhận ra toàn bộ thì đúng là quá mức kinh thế hãi tục.
“Lục tiền bối như vậy đã vượt qua rất nhiều vị linh thực sư khách khanh còn lại của thương hội rồi. Những loại linh thực này vốn hiếm thấy, lại trải qua vô vàn lần sàng chọn mới chuyển tới phân lâu này, vậy mà tiền bối vẫn có thể nhận ra nhiều loại như thế, vãn bối cảm thấy vô cùng kính nể.” Quả nhiên, Mộc đạo nhân đã vội vàng lên tiếng tán dương hắn, dùng giọng điệu vô cùng kính nể để khen ngợi tạo nghệ của Lục Huyền trên phương diện linh thực.
Lục Huyền mỉm cười, sau khi đi tới cửa, hắn chợt quay đầu hỏi Mộc đạo nhân một câu: “Đúng rồi, Văn đạo hữu có ở trong lâu hay không, Lục mỗ có việc muốn hỏi nàng.”

