Giữa chiếc khay ngọc nọ có đặt một hạt trà to bằng ngón út. Hạt trà màu xanh nhạt, bên ngoài có một mảnh thanh quang lượn lờ, đứng từ xa đã cảm nhận được khí tức tươi mát tự nhiên tản ra từ nó.
“Đúng là linh chủng Thanh Tịnh Lưu Ly Trà.” Lục Huyền gật đầu.
Lúc trước, hắn từng nhận được một gốc linh thực Thanh Tịnh Lưu Ly Trà từ chỗ Thanh Hư Chân Nhân của Thiên Kiếm Tông, khi ấy cây trà đã là một gốc cây non, nhưng hắn bồi dưỡng cây trà nhiều năm, đương nhiên là có thể phân biệt rõ ràng.

