“Mỗi lần ta trở về ngươi đều bày ra trận thế lớn như vậy, không nhìn lại xem hình thể của ngươi hiện giờ thế nào hả?” Lục Huyền dùng một tay chống bụng Phong Chuẩn, lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ.
“Grào ~” Đột nhiên bên tai hắn vang lên một tiếng sấm động, tiếng kêu trong trẻo lại xen lẫn với một chút bi bô non nớt.
“Ồ? Thanh âm ở đâu ra thế? Sao không tìm thấy chủ nhân của thanh âm này nhỉ?” Lục Huyền nhìn ấu thú Lôi Long Hống đang trốn dưới cánh chim mập nhưng lại để lộ ra chiếc sừng nhọn màu bạc mà không nhịn được cười.

