Đến lúc đó, đập hôn mê đưa đến trên giường Tiểu Băng Băng.
Chuyện này đối với Phượng Uyển Hề thì có gì khó?
Trong mắt nàng ấy, đây là chuyện không thể đơn giản hơn.
Khóe miệng Phượng Uyển Hề ngậm ý cười: “Tiểu Băng Băng, ngươi không trốn thoát lòng bàn tay của vi sư đâu, thành thành thật thật đi theo vi sư đi lên con đường kia đi, cạc cạc cạc ~~~~~.”

