Nó dễ như trở bàn tay va sụp cửa thành, bước vào trên đường cái, mặt đất chia năm xẻ bảy... tán tu còn sót lại trốn ở trong động phủ của mình run rẩy, hối hận không gì sánh được.
Bạch Trạch Tiên Thành... bị phá!
Trên mặt Âu Dương Chấn không khỏi hiện lên vẻ tuyệt vọng.
- Sư huynh, chúng ta đi!

