Lưu Tranh, Vương Bội Dao từ lúc bái nhập Thần Binh cốc đã luôn coi hắn là người đứng đầu, một mực nghe theo. Đối với hắn mà nói, hai người họ còn thân thiết hơn đám người Long Hành Liệt rất nhiều.
Lưu Tranh dở khóc dở cười, nâng chén uống cạn. Hắn vừa cảm khái lại vừa tò mò hỏi: "À này, ngài... bây giờ đang ở cảnh giới nào rồi?"
Thấy hắn có vẻ hơi câu nệ, thậm chí còn cẩn thận từng li từng tí đắn đo cách xưng hô, trong lòng Lê Uyên khẽ gợn sóng, nhưng rồi nhanh chóng bình phục: "Cảnh giới nhập đạo đối với ta... đã là một khoảng cách rất xa xôi rồi."
Nhập đạo, ở Đại Vận của trăm năm trước có thể xưng là tông sư, nhưng đặt trong chư vực vạn giới, đó chỉ là cảnh giới đầu tiên để được ghi danh tại các tinh vực mà thôi.

