Mấy năm trước, tên Vạn Xuyên kia đến cầu máu, suýt chút nữa bị mấy vị tổ tông kia đánh chết trong núi.
Khi đó hắn còn chưa phải là đà chủ, nhưng cũng nhớ rất rõ.
“Ừm, nói ra, trong tay ta thật sự có không ít máu của Linh thú vương, trong đó có cả máu của Bạch Đàn Linh Dương Vương, Linh Hỏa Linh Ngưu Vương…”
Trương A Đại nâng chén rượu, mắt híp lại, trên khuôn mặt béo chỉ còn hai đường chỉ:

