Ứng phó xong với Bất Hủ Tiên Tử, Lục Dương ra khỏi cửa liền gặp Vân Mộng Mộng.
“Nhị đương gia, chúc mừng năm mới.”
Nói xong, Vân Mộng Mộng đưa tay ra, chớp chớp mắt nhìn Lục Dương, khiến Lục Dương ngẩn người.
“Nhị đương gia, nên mừng tuổi rồi.” Vân Mộng Mộng nhỏ giọng nhắc nhở, có chút xấu hổ, chuyện như thế này nói ra thật không hay.

