Lục Dương đã sống mười tám năm, thế nào cũng không ngờ được có một ngày mình phải đổi tên.
Pháp thuật là thật, nghịch thiên cũng là thật.
“Như vậy xem như ta đã học được rồi sao?” Lục Dương nghi hoặc nhìn Bất Hủ Tiên Tử, chuyện này thế nào cũng không ổn.
Bất Hủ Tiên Tử gật đầu chắc nịch, lời nói có lý có chứng cứ: “Tại sao lại không tính, chẳng lẽ ngươi không biết tên tuổi đại diện cho số mệnh, đổi tên chính là đổi mệnh, ngươi thay đổi tên tuổi, vận mệnh sau này cũng sẽ khác biệt.”

