Cố An tung mình nhảy lên, đạp lên đầu hắn rồi nhảy lên mái hiên, quay lưng về phía hắn, nói: “Hãy hồi tưởng lại cảm giác bị nguyền rủa, có lẽ đây là một cơ duyên.”
Huyền Diệu chân nhân ngẩn người, còn chưa kịp đáp lời, Cố An đã biến mất ngay tại chỗ.
Hắn không hỏi xem lời nguyền đã được xóa bỏ hoàn toàn hay chưa, mà liền ngồi xuống, nhắm mắt lại, bắt đầu hồi tưởng lại những cảm giác trong vài ngày qua.

