“Tại sao phải chấp nhận số phận... tại sao...”
Thiếu niên run rẩy, trong mắt đầy tuyệt vọng.
Trên trời mây đen dày đặc, như số phận che khuất cuộc đời hắn, không thấy ánh mặt trời, không thấy hy vọng.
Nữ tử thần bí trong lầu cũng không trả lời, cũng không an ủi hắn, khi xưa nàng thấy hai chữ này cũng từng tuyệt vọng như vậy.

