“Ta chuẩn bị rời đi, đa tạ ngươi đã ra tay.”
Ngoài Huyền Cốc, Khương Quỳnh nhìn Cố An, nghiêm túc nói.
Trong rừng núi cách đó không xa có mấy đệ tử Tụ Hoa Tông đang dưỡng thương, chờ Khương Quỳnh.
Cố An phất tay nói: “Muốn cảm ơn thì cảm ơn Cơ Tiêu Ngọc đi.”

