Nghe cháu mình nói, trong lòng Khuất Quang Hoa nổi lên hy vọng, lúc này phân phó nói: “Xuân Minh, việc này liền giao cho con đi làm, cho dù hai người em trai em gái của ông đã mất, cũng phải tìm được con cháu của bọn họ. Nếu như bọn họ thật sự chết lúc thổ phỉ tới thôn tàn sát, đó cũng là số mệnh của nhà họ Khuất. Tóm lại, mặc kệ kết quả là tốt hay xấu thì ông vẫn muốn biết.”
Khuất Xuân Minh gật đầu nói: “Được ông cố, con ngày mai sẽ tự mình bay về Đại Lục, mời vị Giang đại sư kia hỗ trợ thôi toán, nhìn xem thử có tìm được người thân của nhà họ Khuất chúng ta không.”
Khuất Quang Hoa trừng mắt: “Cái gì ngày mai, bây giờ con tranh thủ thời gian đặt vé máy bay trước xuất phát đi.”

