Logo
Chương 870: Người Khác Mua Thức Ăn, Ngươi Muốn Mua Muối Cũng Có Thể Khiến Cho Bản Thân Mình Nghèo

Trời vừa rạng sáng, Khương Văn Võ đi ra từ quán bar nào đó với người đầy mùi rượu, hắn đốt điếu thuốc cho thanh tỉnh đầu óc một chút, mới gọi taxi trở lại phòng thuê.

Khương Văn Võ năm nay 32 tuổi, là nông dân thành phố E tỉnh Quế, trước mắt đang làm công với tiền lương sáu ngàn năm tệ ở bên này, là một người làm công bình thường.

Từ khi ra trường cho tới bây giờ đã mười năm, nhưng hắn không tích trữ được bao nhiêu tiền.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng