Hạ Phi Long nói: “Một quốc gia chắc chắn sẽ có chỗ sung túc, cũng sẽ có chỗ nghèo khó, kể cả nước lớn như nước Mỹ cũng không ngoại lệ, chúng ta chỉ cần sống cuộc sống của mình thật tốt là được, sự phát triển của thành phố đã có quốc gia quy hoạch, không tới phiên chúng ta phải nhọc lòng.”
Dương mẫu cười nói: “Hạ tổng nói đúng, chính cuộc sống của mình chúng ta còn lo chưa xong, lấy đâu ra tư cách đi nhọc lòng chuyện sự phát triển của quê quán chứ!”
Khi hai bên đã dần nói chuyện tự nhiên hơn, Giang Phong chỉ ngẫu nhiên nói một câu, giao lại sân khấu cho Hạ Phi Long, để hắn thể hiện ra hết kiến thức và kĩ năng có được từ việc đi du học.

