CHƯƠNG 1006: GIAO CHO HẮN LÀM(1) "Cứ như vậy, bốn người chúng ta trải qua bao nhiêu đao quang huyết ảnh, bao nhiêu gian nan hiểm trở, mới thật không dễ dàng trở về từ cõi chết. . ."
Trên đại điện Nội môn, Dương Sát mặt mũi đầy bi phẫn, trong mắt lại đầy vẻ giật mình lo lắng, nhìn tất cả mọi người, rống to liên tục: "Cho nên, vì ngăn ngừa bi kịch lần nữa phát sinh, chúng ta thân là trưởng lão cung phụng Ma Sách Tông, có trách nhiệm, có nghĩa vụ để người thực sự có thể gánh vác chức trách đảm nhiệm nhiệm vụ chấn hưng tông môn, tránh cho đệ tử vô tội thương vong!"
Dương Sát nói rất dõng dạc, kéo động nhân tâm, bọn người Tà Vô Nguyệt, Âm Sát nghe mà cũng động lòng, dường như lại nghĩ tới năm tháng lúc trước.

