CHƯƠNG 1192: LẬT BÀN(1) “Sư huynh, ngươi nói cái gì?” Một vị đệ tử không rõ ràng cho lắm, nghi hoặc hỏi.
Lông mày nhăn lại thật sâu, Vũ Thanh Thu suy nghĩ một chút, rồi lại thở dài lên tiếng:
“Ai, ta cũng không rõ ràng lắm, nhưng nhìn thấy tình cảnh cuối cùng này, ta mới mơ hồ có chút phát hiện, Trác Phàm tựa như đang từng bước gài bẫy tiểu sư đệ a!”

