Chương 1047: Dễ Nói
Khi hắn đứng lên trên mặt đất lần nữa, lúc này mưa đã tạnh, ánh nắng ban mai mỏng manh xuyên qua, rải lên khuôn mặt cháy sém của Lý Hỏa Vượng.
Không khí sau cơn mưa rất trong lành, mặc kệ thứ kia rốt cuộc đã chết hay là tàn phế thì xem ra mọi thứ đều đã kết thúc rồi.
Ba đứa trẻ khỉ thấy vậy, gần như hoàn toàn coi Lý Hỏa Vượng là thần tiên, trong mắt mang theo sự sùng bái cực độ quỳ rạp trên mặt đất, không ngừng dập đầu với hắn.

