Lý Hỏa Vượng tóm lấy một thái giám, giật áo của hắn khoác lên người mình, nói với một cô gái đội mũ phượng:
“Ngươi là vợ của Cao Trí Kiên phải không? Mau đi gọi hắn đến đây, nói là rắc rối lần này tạm thời ứng phó được rồi.”
Khi cô gái đó khóc lóc chạy đi, Lý Hỏa Vượng thở nhẹ nhõm, thần kinh căng thẳng mới buông lỏng, tình hình vưa nãy đúng là ngàn cân treo sợi tóc, chỉ hơi sai sót thì sẽ chết trong tay Tả Khâu Vịnh.
“Đúng thế, cũng chỉ là tạm thời ứng phó được thôi, bọn họ sẽ còn đến.”

