Logo
Chương 1325: Lần đầu gặp mẹ kế (2)

Lưu phu nhân ngạc nhiên:

- Cô có con gái lớn vậy sao, sao trước đây chưa từng nghe nói?

Đoàn Dĩnh cười nửa miệng:

- Con riêng, sao có thể khoe khoang?

- À, hình như trước đây Phùng tổng có một đời vợ đúng không, tôi suýt quên. Còn chàng trai kia là ai, nhìn quen quen.

- Hình như là bạn trai con bé, mặt hotboy mạng, quen mắt cũng bình thường.

Đoàn Dĩnh thì thầm, các phu nhân bên cạnh lập tức tò mò.

Lúc này Phùng Thế Hoa từ ngoài biệt thự bước vào, tay cầm điện thoại, vẻ mặt hoang mang:

- Chị dâu, anh trai em đâu? Em gọi cho anh ấy nhưng không được.

- Anh ấy không nói với cậu sao? Hôm nay anh ấy có vài vị khách quan trọng phải tiếp, vừa đi lúc nãy.

- Đi rồi à? Không phải em đã nói với anh ấy, tối nay Nam Thư muốn dẫn bạn tới chơi sao?

Đoàn Dĩnh kéo y sang một bên:

- Tình huống hiện tại của Phùng Thế cậu cũng biết, anh trai cậu bận rộn không phải đều vì Phùng gia các cậu sao? Coi như là vị hôn phu của Nam Thư tới, còn có thể quan trọng hơn ông chủ Jingdong và Xiaomi à?

Phùng Thế Hoa khó có thể tin:

- Lời không nên nói như vậy, đây là lần đầu tiên Nam Thư dẫn bạn trai tới, chuyện này cũng nên coi trọng. Hơn nữa em đã nói với anh ấy trước hai ngày rồi.

- Không phải là không coi trọng, không phải còn chị ở đây sao? Chẳng lẽ mẹ kế không tính là mẹ? Cậu đi ngồi trước đi, chị dặn nhà bếp nấu cơm, lát nữa cùng nhau ăn bữa cơm là được.

Thấy Đoàn Dĩnh đi vào phòng bếp, Phùng Thế Hoa nhíu mày, cuối cùng im lặng đi vào phòng khách.

Con trai út của anh cả đang ngồi trên sô pha gãi gãi ngón tay, có chút e dè, còn điều khiển từ xa thì ở trong tay cháu gái. Trên TV chiếu [Hoa hồng có gai] , Giang Cần ngồi giữa bọn họ, mỉm cười nhàn nhạt.

- Chú, ngồi đi.

- Giang Cần, chú có chuyện muốn nói với cháu.

- Cháu biết, ba của tiểu phú bà không có ở đây, mẹ kế ác độc lại ở nhà. Trước khi đến cháu đã nói rồi, lão nhân gia ông ấy bận rộn như vậy, có gặp được hay không thật khó nói, chú xem, cháu nói chuẩn rồi.

Giang Cần cố gắng hạ giọng, không để Phùng Nam Thư nghe thấy.

Phùng Thế Hoa mím chặt môi, hồi lâu không nói gì.

Y không ngờ anh trai lại thờ ơ với con gái như vậy. Trước hai ngày, đã nói muốn dẫn bạn trai tới, cuối cùng vẫn vắng mặt.

Giang Cần lại nói:

- Một người cha đủ tư cách, không phải là chờ ở nhà lúc con gái dẫn bạn tới cửa, mà là khi biết con gái đã đến Thượng Hải liền nhanh chóng gọi hỏi thăm, hoặc là chủ động đến gặp, trang viên Xà Sơn cách Hương Đề rất xa? Yêu cầu của mọi người đối với cha già kia cũng quá thấp.

Nghe vậy, Phùng Thế Hoa bỗng hiểu Giang Cần khinh thường bắt đầu từ đâu.

Đúng vậy, tối hôm trước mình gọi điện cho anh cả, nói Nam Thư tới Thượng Hải, phản ứng của anh ấy không phải là biết, mà hẳn là gọi Nam Thư đến, hoặc là tự mình đi thăm.

Hôm nay anh ấy không có thời gian, được rồi, coi như trùng hợp.

Nhưng từ khi nhận được điện thoại đến giờ, cũng gần hai ngày đi, chẳng lẽ anh ấy không có chút xíu thời gian nhỏ nhoi ấy sao?

Hẹn thời gian gặp mặt, đợi ở nhà chính là một người cha tốt? Quả thực buồn cười.

- Cháu… nói rất đúng.

- Thím có ánh mắt hơn chú, cho nên hôm nay thím ấy ngay cả đến cũng không muốn đến.

Giang Cần nói xong, quay sang cậu bé ở góc sô pha, thấy cậu đang cúi đầu chơi rubik, vì thế cầm lấy, đặt vào lòng tiểu phú bà.

Trong biệt thự Phùng Thế Vinh còn có một ít phụ nữ đang chơi mạt chược và chuyện trò rôm rả. Không khí ồn ào khiến Phùng Thế Hoa vốn đã đầy tức giận, càng thêm khó chịu. Nhân cơ hội này, y quyết định ra sau biệt thự thăm mẹ, đồng thời giải tỏa tâm trạng.

Dù sao Giang Cần có ở đây, Nam Thư cũng sẽ không bị bắt nạt.

Mùi thơm của bữa tối lan tỏa từ phòng bếp, Phùng Thế Hoa vừa rời đi, Đoàn Dĩnh liền tiến vào phòng khách, ngồi xuống ghế sô pha đối diện.

Hai vị phu nhân lãnh đạo vốn ưa tám chuyện lập tức bỏ dở ván bài, tiến lại góp vui.

- Mấy đứa đến Thượng Hải khi nào?

Phùng Nam Thư liếc nhìn Đoàn Dĩnh:

- Chúng con đến hôm mồng 5.

Đoàn Dĩnh tựa lưng vào đệm dựa:

- Đặc biệt đến thăm chú thím con sao?

- Con đi cùng Giang Cần tham gia một cuộc họp.

- Cuộc họp?

Giang Cần khẽ ho, giải thích:

- Là một buổi gặp gỡ của những người cùng chí hướng, cùng nhau thảo luận cách kiếm tiền. Tất nhiên, phần lớn là khoe khoang khoác lác.

Đoàn Dĩnh quay sang đánh giá Giang Cần một lúc rồi mới lên tiếng:

- Cậu từ đâu đến?

- Cháu là người Tế Châu.

Lưu phu nhân tỏ vẻ ngạc nhiên, dường như chưa từng nghe qua:

- Tế Châu là ở đâu?

Đoàn Dĩnh giải thích:

- Một thị trấn nhỏ tuyến bảy tám, trên đường còn chẳng có mấy chiếc xe hơi, mọi người chưa nghe qua cũng là bình thường. Nam Thư lớn lên ở đó.

- Sao Phùng tổng lại để con gái lớn lên ở nơi như vậy?

- Mẹ Nam Thư chỉ là một cô gái quê mùa, bà ấy quen thuộc với môi trường ở đó hơn.

Phùng Nam Thư mím môi, có chút buồn bã, nhưng nhanh chóng cảm nhận được Giang Cần vòng tay ôm eo mình. Cô ngẩng lên nhìn hắn, má phồng lên hờn dỗi.

Lý phu nhân lên tiếng:

- Vẫn là… trông cậu quen quen, gia đình làm nghề gì?

- Bố cháu là nhân viên Cục y tế, mẹ cháu là nhân viên phục vụ nhà khách cơ quan, coi như dòng dõi thư hương.

Lý phu nhân nghe xong liền lộ ra biểu cảm kỳ quặc, nhìn về phía Đoàn Dĩnh, ý tứ như muốn nói: Tôi còn tưởng là thiếu gia nhà ai...

Đoàn Dĩnh tao nhã khoát tay:

- Có phải thiếu gia hay không cũng chẳng quan trọng, chỉ cần Nam Thư thích là được.

- Đúng vậy, nhưng cũng quá bình thường.

- Bình thường một chút không tốt sao? Tôi cũng không có quan niệm dòng dõi nhiều như vậy, có mũi có mắt, nói năng lưu loát, xứng với Nam Thư là tốt rồi. Quan trọng nhất là thích nhau.

Những lời này của Đoàn Dĩnh thật lòng xuất phát từ nội tâm. Ả chỉ mong gả Phùng Nam Thư đi càng sớm càng tốt, hơn nữa càng bình thường càng hay.

Bởi vì con gái gả đi như bát nước hắt đi, gả đến nhà người ta thì không còn liên quan gì đến nhà mình nữa, cũng không cần phải chướng mắt nữa.

Giới thiệu cho nó tìm thiếu gia? Đó mới là chuyện người ngu mới làm.

Những năm này ả cố gắng làm mờ đi sự tồn tại của Phùng Nam Thư, sao có thể để cô tìm được chỗ dựa vững chắc? Phải là loại gia đình bình thường đến mức không thể chạm đến ngưỡng cửa nhà họ Phùng mới hợp ý ả.

Cho nên, ả cảm thấy Giang Cần rất tốt, ba mẹ là khoa viên Cục y tế và nhân viên phục vụ nhà khách cơ quan, không phải rất xứng với cô gái mồ côi không ai yêu thương này sao?

Nhưng có một điều khiến Đoàn Dĩnh cảm thấy không thoải mái, đó là ánh mắt của Giang Cần.

Dường như… ả cảm nhận được trong ánh mắt của hắn một sự chế giễu rất nhạt, rất nhẹ, như có như không, nhưng lại chân thực tồn tại.

Bình thường mà nói, những chàng trai đến từ nơi nhỏ bé như hắn, khi bước vào trang viên Xà Sơn đều không dám ho he mới đúng, cho nên ả cảm thấy ánh mắt của hắn khiến ả rất khó chịu.

- Giang Cần, tuy cậu đến từ một nơi nhỏ bé, nhưng chỉ cần Nam Thư thích, ta sẽ tán thành. Nhưng dù sao nhà chúng ta cũng là đại gia đình, luôn phải nói chút quy củ.

- Ví dụ như lúc nãy hai đứa đến, không có ai mời mà cậu lại trực tiếp đi vào, cũng không chào hỏi ta và các vị khách, đây chính là không có quy củ.