Người khốn khổ trên thế giới có rất nhiều, những gì hắn có thể làm chỉ có những điều này.
- Tôi ra ngoài trước, viết cho tốt nhé.
- Được, tôi biết rồi.
Hai tay của Tào Quảng Vũ gõ lách cách trên bàn phím, dường như văn chương đang tuôn trào như suối, cũng dường như cảm động sâu sắc trước câu chuyện của bà lão.

