- Lão Giang, biểu cảm gì đấy? Có phải cậu không ăn được nho rồi nghĩ nho xanh đúng không, có giỏi thì bảo Phùng Nam Thư làm cho cậu một cái đi.
- Ha ha. - Giang Cần cười nhạt, nhìn y nhưng không nói lời nào.
Tào Quảng Vũ vỗ chân bồm bộp, nói liến thoắng:
- Thực ra tôi cũng không thích kiểu con gái quá ỷ lại người yêu, nhưng cũng chẳng còn cách nào, bạn gái của tôi đáng yêu quá mà, chỉ biết dính lấy tôi thôi.

