Logo
Chương 272: Tôi hoa mắt quá

- Người ta nói đúng mà, sân bóng không dùng để đá bóng thì để làm gì, tôi chỉ đi mượn thôi, người ta không cho mượn thì thôi, tôi còn ép họ được chắc?

- Hả?

- Không sao đâu, để tôi xử cho. - Giang Cần vỗ vỗ vai y rồi đi về phía đám người đang cãi nhau kia.

Thấy vậy, Hồ chủ nhiệm và Trương Minh An cùng liếc nhau một cái rồi mới dõi theo bóng lưng Giang Cần.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng