Logo
Chương 530: Tiểu phú bà, đừng sờ soạng lung tung! (<3 👉 zl_wing)

Tưởng Điềm nghe xong, mím môi

- Vậy thì để tôi cho mọi người một kế hoạch, nghe nói ở ngoại ô phía Tây có một khu du lịch nông thôn rất hay, có thể tự mình nấu ăn, câu cá, còn có thể leo núi. Ở cuối thôn còn có một cây Nhân Duyên trăm tuổi, nghe nói rất chính xác, mọi người thấy thế nào?

Giang Cần nín thở một lát:

- Cái kia... Tôi nghĩ tốt nhất là không nên đến khu du lịch nông thôn. Cây Nhân Duyên là mê tín thời phong kiến, không phù hợp với phong cách của sinh viên đại học chúng ta.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng