Thấy Lâm Bằng rời đi, Vương Thúy Mai quay đầu nhìn về phía Vương Kiến Tường, tủi thân như cô bé mập hơn trăm kg:
- Ba, hình như nhà bọn họ có một họ hàng không đơn giản, liệu sau này con có bị khi dễ không ba?
- Không có việc gì không có việc gì, không khoa trương như vậy, nhiều lắm là bị mắng vài câu, con đừng cãi lại là được.
“…”

