Mấy phút đồng hồ sau, bên trong một quán rượu thành Hắc Dạ.
Lâm Ân mở to đôi mắt cá chết của mình, ngồi trước cái bàn, nhìn Trái Trái đang ngồi đối diện, rõ ràng cô nàng này mặc trên người chiếc áo sơ mi rách của hắn, nhưng vẫn giậm chân lên ghế, hung hăng nhét từng cục thịt nướng to tướng vào tận sâu bên trong, ăn đến quanh miệng đều là dầu.
Mỗi lần cạp một tiếng thịt khác, cô ấy đều (▼ ヘ ▼) dùng sức mà nhai, khiến cho âm thanh “Nhoàm nhoàm nhoàm” vang lên to tướng, như thể, thứ cô ấy đang nhai vốn không phải thịt nướng, mà là cái đầu của hắn vậy.
"Ông chủ! Lại mang mười cái chân voi nướng cùng với hai bình rượu xái lên đây! Hắn trả tiền!"

