Suy nghĩ trong Diệp Hiên hoảng hốt, trong đầu xẹt qua hình ảnh Cố Hiểu Hiểu, cứ như nàng đang mỉm cười, trong miệng truyền đến tiếng thì thầm.
- Ngươi vẫn luôn thiện lương như vâỵ, cớ gì ta lại khó xử ngươi, cuối cùng là cho ngươi hương tiêu ngọc vẫn, thế giới này nên giữ lại một vài người lương thiện giống như ngươi vậy.
Diệp Hiên than khẽ.

