Logo
Chương 875: Nụ cười của Trần Bình.

"Sư thúc đừng chạy, còn chưa học xong mà."

Công Tôn Hoằng thành gia từ lâu, từng chăm sóc trẻ con, nhưng chưa bao giờ gặp đứa bé nào khó bảo như Lưu Tứ, đứa bé này tựa hồ chẳng biết mệt là gì, cứ chạy đi chạy lại trong sân, hơn nữa tâm tư chẳng bao giờ tập trung được vào một việc, không ngừng thay đổi mục tiêu.

Công Dương Thọ không dạy nổi vì thế ném cho Hồ Mẫu Sinh, Hồ Mẫu Sinh cũng không dạy nổi ném cho Công Tôn Hoằng.

Công Tôn Hoặc không có đệ tử, nên hắn phải tự dạy.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng