CHƯƠNG 1001: RÚT LUI Cái gọi là sĩ khả sát bất khả nhục (kẻ sĩ có thể giết không thể nhục). Baptist còn chưa đấu với Đỗ Địch An, thậm chí còn không làm tổn thương đến một cọng tóc gáy của hắn, cũng đã có loại cảm giác bị nhục nhã hết sức.
Hắn hơi cắn răng, tức giận trong lòng khiến hắn muốn rống to, nhưng lần này hắn lại nhịn xuống để tránh cho Đỗ Địch An lợi dụng thời điểm hắn gào thét để lặng lẽ tiến về phía trước, mượn tiếng rống giận dữ của hắn để che giấu âm thanh hành động của mình, hắn không thể làm lại lần thứ hai được!

