Logo
Chương 159: Nhà nào cũng có kinh khó đọc

Kỳ thực, nghe Bàn Đa gọi Bàn Tử lật người, bất giác cảm thấy hài hước.

Đối với lời khen ngợi của Bàn Đa, Chu Bình An khóe miệng mang theo nụ cười chất phác, liên tục chắp tay hướng về Bàn Đa, xưng "không dám nhận".

Sau đó, Ông cảm khái bản thân đã hao phí bao nhiêu tâm huyết để dạy dỗ Bàn Tử, luyên thuyên hồi lâu, đối với việc Bàn Tử kết giao được với án thủ phủ lại cảm thấy vô cùng an lòng.

Bàn Tử ở góc tường, nghe lão cha nói bản thân đã tốn bao tâm huyết để dạy dỗ hắn, một tay ôm lấy cái mông bị đánh không biết đã nát bấy bao nhiêu lần, u uất nói một câu: "Chưa thấy người hao phí bao nhiêu tâm huyết."

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng