"Mưa băng lạnh buốt tạt tới tấp vào mặt..."
Tuy đám Oa khấu không biết đến câu hát nổi tiếng của hơn bốn trăm năm sau, nhưng ý cảnh thê lương trong đó thì chúng lại cảm nhận được chân thực vô cùng.
Sườn núi rét căm căm, gió lạnh thấu xương thổi mưa băng buốt giá, tựa như một kẻ điên cuồng ngược đãi, tát loạn xạ vào mặt mũi, thân thể chúng.
Toàn thân chúng đã ướt sũng từ lâu, tóc tai cũng ướt nhẹp, trông chẳng khác nào mấy con gà rớt xuống hầm băng. Gió lạnh thổi qua, cảm giác như đang chịu cực hình vậy.

