Ngày hôm sau, khi tia nắng ban mai đầu tiên vừa hé rạng, Chiết quân đại doanh và Oa khấu đại doanh nằm cách nhau một con sông, hai bên khói bếp đã tỏa lên nghi ngút.
“Một, một, một hai một, một hai ba bốn...”
Binh sĩ Chiết quân đã thức dậy từ sớm để rèn luyện buổi sáng. Nào là đi đều, chạy bộ, thao diễn đội hình, khí thế hừng hực không biết mệt mỏi.
Trái lại, Oa khấu đại doanh lại lười nhác hơn nhiều. Từng tên Oa khấu uể oải vươn vai, chỉ trỏ về phía Chiết quân đại doanh. Bọn Oa khấu trong doanh trại đại khái chia làm hai loại: Một loại là tàn quân dưới trướng Mao Hải Phong và Đại Hữu Trinh Xuyên, ánh mắt bọn chúng nhìn sang Chiết quân đại doanh chất chứa đầy sự kiêng dè và sợ hãi. Loại còn lại là viện quân do Vương Trực mang đến, đám này nhìn cảnh Chiết quân thao luyện thì cười đùa cợt nhả, hệt như đang xem trò khỉ. Bọn chúng chẳng hề coi Chiết quân ra gì, đánh giá Chiết quân cũng phế vật như đám quan binh trước đây mà thôi.

