“Không phải giả, là thật, thật sự là huy vương bảo ấn.” La Long Văn đỏ bừng mặt, nghển cổ cãi lại.
“Thật ư?! Ha ha ha... Ngươi định chọc lão tử cười chết hay sao? Đại vương nhà ta từ bao giờ khắc ra phương kim ấn này vậy?”
Đám Oa khấu cười ầm lên, ngay cả Vương Trực ngồi trên ghế bọc da hổ cũng không nhịn được khẽ giật khóe miệng.
Nếu cái ấn này là thật, ngược lại rất hợp ý hắn. Còn nếu là giả... hừ, cho dù nó lớn gấp mười, gấp trăm lần, Vương Trực hắn cũng chẳng coi ra gì. Chẳng qua chỉ là hoàng kim mà thôi, thứ này hắn có nhiều vô kể. Khắp thiên hạ, e rằng chỉ có hoàng đế lão nhi là nhiều vàng hơn hắn.

