Logo
Chương 1197: Để ta tự nghĩ cách thì hơn

CHƯƠNG 1197: ĐỂ TA TỰ NGHĨ CÁCH THÌ HƠN "À phải rồi, Cô Lương à, ngươi vác một chiếc túi to đến tìm ta làm gì vậy?"

Cô Lương ngượng ngùng nói: "À thì... à thì, sư huynh bảo ta đến đòi nợ."

Hạo Thiên Thượng Đế thốt lên đầy kinh ngạc: "Đòi nợ?"

Cô Lương gật đầu như giã tỏi, vội vàng khom người mở túi vải ra, tiện tay giật một phát, tức thì một đống quyển trục lóe sáng rơi ra đất. Nàng nói: "Đây là khế ước vay tiền của Ngọc Hoàng Đại Đế, mời bệ hạ trả tiền."

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng