Xa xa giữa không trung, Đông Phương Cao Huyền nhìn cảnh này ghét bỏ ra mặt, ghê tởm vô cùng: "Đúng là làm người buồn nôn. Tự mình cảm động tốn công vô ích, kết quả vẫn là chết."
"Nguyên Bá!" Chu Thiên Cơ bên trên cũng chậm rãi lên tiếng: "Tiếp đó xuống tay nhớ cẩn thận, đừng đánh cho người ta be bét quá, không tiện luyện hóa."
Nguyên Bá đằng trước nhắm nghiền hai mắt, trầm mặc thật lâu rồi mới mở bừng mắt ra, nhìn đám người rõ ràng đang sợ hãi lại vẫn thấy chết không sờn, không chịu lui về phía sau nửa phần.
"Vô cùng xin lỗi, lão phu có nguyên nhân không thể không làm như vậy." Nguyên Bá thấp giọng nỉ non, sau đó quát lớn: "Người đâu, xuất thủ!"

