Giọng nói của đối phương vang lên ngay bên tai, tựa như đang đứng sau lưng hắn, gần trong gang tấc. Nam tử mặc áo bào đỏ nhất thời dựng tóc gáy, trong lòng lạnh buốt, vội vàng lách mình bỏ chạy, kéo dãn khoảng cách rồi mới dám quay đầu lại.
Chỉ thấy nơi hắn vừa đứng, ngọn lửa lơ lửng, trong đó hiện ra một bóng hình nhỏ nhắn.
Bóng hình này chỉ lớn bằng bàn tay, chập chờn bất định như một ngọn lửa, hư hư thực thực, nhìn không rõ, trông theo đường nét thì giống một con hỏa tước bình thường.
Thế nhưng trong động thiên này làm sao có thể có hỏa tước bình thường được!

