Bóng của một tảng đá lớn bỗng nhiên cựa quậy như thể sống dậy. Cái bóng ấy chầm chậm nhúc nhích, dần dần ngưng tụ thành hình người, toàn thân vẫn tối đen mờ mịt, không sao nhìn rõ mặt mũi. Kẻ ấy chính là hắc ảnh nhân từng gặp độc nhãn kim nhân cách đây không lâu.
Hắn bước ra khỏi bóng râm của tảng đá, ngẩng đầu nhìn lên trời.
Đang là lúc nửa đêm, vầng minh nguyệt giữa không trung tròn vành vạnh như mâm bạc, ánh trăng tựa nước lạnh lẽo trút xuống người hắn, khiến bốn phía phủ một màu bạc trắng.

